Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2025

Mắm – thứ gia vị thầm lặng nhưng không thể thiếu

Hình ảnh
Mắm – thứ gia vị thầm lặng nhưng không thể thiếu Có những buổi chiều nằm nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, lòng tôi lại chợt nhớ da diết đến mùi mắm trong gian bếp cũ của má. Mùi ấy – với người xa quê có khi là “nặng”, là “gắt”, nhưng với tôi, nó là hương quê, là tuổi thơ, là ký ức của những bữa cơm đầm ấm có má, có ba, có tiếng nói cười rộn ràng trong căn nhà nhỏ. Ngày xưa, bữa cơm quê không có nhiều món cầu kỳ. Vậy mà chỉ cần một chén mắm nêm dằm ớt, dưa leo chấm vô, là cả nhà đã thấy “đủ vị đời”. Má tôi hay nói: “Mắm mà ngon, cơm nguội cũng thấy ngon theo. Mắm là linh hồn của bữa ăn quê mình đó con.” Nghe má nói vậy, tôi cứ cười. Hồi nhỏ nào biết gì đâu, chỉ thấy mắm nồng, cay xè, sặc sụa là né. Thế mà càng lớn, càng xa nhà, tôi mới thấm cái mùi ấy biết bao nhiêu. 1. Cái bữa cơm chiều có mắm ruốc kho quẹt Nhớ hồi còn nhỏ, mỗi lần trời mưa, má tôi hay nói: “Trời ẩm vầy, kho quẹt ăn cho ấm bụng nghen.” Rồi má lom khom bên bếp củi, cho miếng mắm ruốc vào chảo, xào lên cho dậy mùi, bỏ tí...