Mắm Hương Trung - Phan Thiết – Hương Vị Gia Đình
Mắm Hương Trung - Phan Thiết – Hương Vị Gia Đình Có những chiều ngồi giữa phố xá ồn ào, tôi bất chợt nghe mùi nắng hanh hanh trên mái tôn và ngỡ như mình đang đứng giữa sân nhà xưa. Trong trí nhớ của tôi, chỉ cần thoảng một chút mùi khói bếp, một chút gió mang hơi mặn từ biển, hay đơn giản là tiếng leng keng ai đó mở nắp nồi… là lòng lại chạy ùa về quê. Chạy về những bữa cơm chiều ba bốn người quây quần, ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ đã tróc sơn, nơi có dĩa rau luộc còn bốc hơi, dĩa cá kho rim đậm màu, và nhất định phải có chén mắm thơm nồng ở giữa – như linh hồn của cả gian bếp. Ngày nhỏ, tôi cứ nghĩ bữa cơm quê là chuyện hiển nhiên như hơi thở. Lớn lên rồi mới biết, những điều bình dị nhất lại là thứ khó gặp nhất giữa đời. 1. Bữa cơm quê – nơi mọi câu chuyện bắt đầu Hồi đó, mỗi lần gần tới giờ cơm chiều, tôi hay chạy lòng vòng trong sân, đuổi con chó mập ú của nhà, rồi đứng nép bên cửa bếp nhìn má nấu ăn. Cái bếp nhỏ xíu mà lúc nào cũng ấm, ấm từ hơi than đỏ, ấm từ tiếng xoo...