Bữa Cơm Nhà - Nỗi Nhớ Mang Tên "Mùi Mắm
Bữa Cơm Nhà - Nỗi Nhớ Mang Tên "Mùi Mắm
Ai đi xa cũng thèm được trở về. Thèm một bữa cơm nhà giản dị, thèm mùi hương thân thuộc mà có khi chỉ thoáng qua thôi cũng đủ làm cả bầu trời ký ức ùa về. Với tôi, mùi hương ấy chính là mắm – một thứ hương vị dân dã, chân chất nhưng lại chứa đựng tất cả tình thương của má và nỗi nhớ nhà da diết.
Món Ăn "Nghèo" Mà Đong Đầy Hương Vị
Nhà tôi ngày xưa không khá giả, bữa cơm chẳng mấy khi dư dả thịt cá. Nhưng lạ thay, mâm cơm lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười nhờ một chén mắm đủ loại: mắm ruốc, mắm nêm, nước mắm kho quẹt. Má thường bảo: “Nhà mình có mắm là yên tâm rồi, không lo đói nghen.”
Đúng vậy, chỉ cần cơm nóng, rau luộc và một chén mắm kho quẹt cay nồng, cả nhà tôi đã ăn hết nồi. Anh em tranh nhau từng miếng mắm sệt sệt bám dưới đáy nồi đất. Hay những ngày mưa, ba đi biển về trễ, má chỉ cần trộn chén mắm nêm với ớt, tỏi, khế, dứa... vậy mà cả nhà ăn hết nồi cơm một cách ngon lành. Đó là hương vị của sự ấm áp và no đủ, thứ hương vị mà tiền bạc cũng khó lòng mua được.
Hương Mắm - Nỗi Nhớ Mang Theo Từ Quê Ra Phố
Người ta nói mắm "nặng mùi", nhưng với tôi, đó là mùi của nhà, của tuổi thơ. Lần đầu tiên lên Sài Gòn học đại học, tôi nhớ má đến muốn khóc. Giữa bao la món ngon phố thị, miệng tôi cứ thấy nhạt nhẽo, chỉ thèm một chén mắm ruốc xào sả ớt cay xè, mặn mà của má.
Bạn cùng phòng từng ngạc nhiên: “Sao mày ăn mắm ruốc mà ghiền dữ vậy? Tao ngửi còn chưa dám ăn.” Tôi chỉ cười: “Chắc tại mày chưa từng ăn bữa cơm nghèo với chén mắm ruốc thơm lừng, mới không biết ngon là gì.” Món mắm không chỉ là thức ăn, mà còn là sợi dây kết nối tôi với quê hương, với gia đình.
Tết Quê Và Hũ Mắm Do Má Tự Tay Làm
Tết ở quê tôi, ngoài bánh chưng, bánh tét, không thể thiếu một hũ mắm do má tự làm. Má làm mắm ruốc, mắm nêm để dành ăn dần và biếu bà con, hàng xóm. Má bảo: “Tết mà có hũ mắm, bữa cơm nào cũng ấm áp.”
Tôi vẫn nhớ như in bữa cơm sáng mùng Hai, cả nhà quây quần bên mâm thịt luộc, dưa hành, khế chua và chén mắm nêm mới ủ. Chấm miếng thịt vào, vị quê hương lan tỏa khắp miệng, ấm lòng lạ thường. Đó là những khoảnh khắc hạnh phúc giản dị mà sau này, khi lớn lên và đi xa, tôi vẫn hoài niệm.
Nồi Mắm Kho - Âm Thanh Của Hạnh Phúc
Trong tất cả các món mắm của má, mắm kho là món tôi nhớ nhất. Chiều nào trời trở gió, mùi mắm kho thơm lừng, lan tỏa ra khắp xóm. Hàng xóm đi ngang còn trêu: “Trời, nhà bây nay có mắm kho, thơm dữ.”
Cả nhà quây quần bên nồi mắm kho nghi ngút khói, vừa ăn vừa hít hà. Đến giờ, chỉ cần nhắm mắt, tôi vẫn nghe rõ tiếng má gọi: “Mấy đứa vô ăn cơm đi, mắm kho chín rồi nè.” Âm thanh ấy, hương vị ấy đã trở thành một phần của ký ức, là chất keo gắn kết tình thân.
Vị Mắm - Nỗi Nhớ Không Thể Nào Gọi Tên
Giờ đây, dù sống giữa phố thị sầm uất, tôi vẫn luôn thấy nhớ da diết những bữa cơm quê. Những món mắm dân dã của má, người ta gọi là “mùi quê”, “hương xưa”, còn tôi gọi đó là “nhà”.
Mỗi lần về thăm quê, tôi đều xin má cho mang theo ít mắm. Có lần, tôi ôm hũ mắm ruốc lên xe, mùi hương tỏa khắp khoang. Người ngồi cạnh nhăn mặt: “Mắm hả? Nặng quá!” Tôi chỉ cười: “Đúng là nặng thiệt, nhưng với tôi, đây là mùi thương, mùi nhớ.”
Nỗi Nhớ Gửi Về Từ Phố Thị
Mỗi lần mở hũ mắm má gửi lên, lòng tôi lại rưng rưng. Chỉ cần một chút vị mắm quen thuộc, bao nhiêu ký ức ùa về: tiếng má gọi, nụ cười của ba, và cả mùi đồng nội trong gió chiều.
Đi xa rồi mới thấy, điều quý giá nhất không phải sơn hào hải vị, mà là bữa cơm giản dị có tiếng cười của người thân và chén mắm chuyền tay. Ai cũng giống nhau, đều thèm được quay về bên mâm cơm nhà, thèm được ăn miếng mắm dân dã mà chan chứa tình thương.
Nếu bạn cũng đang thèm vị mắm quê như tôi, hãy thử tìm ở Shopee:
.webp)
Nhận xét
Đăng nhận xét